Mình không biết người ta thế nào nhưng trước giờ thứ mà mình muốn để được quay lại thời gian vẫn là ngày Tết. Cái hồi mà trong lòng luôn nôn nao sao cho mau hết đêm để sáng ngủ dậy là Tết. Nhìn mặt ai cũng thấy ấm êm, ăn bữa cơm thì đầy tiếng cười. Là những năm chả biết gì nên cứ mặc kệ thế giới nhăm nhe ngoài kia mà mặc sức cười vỡ mặt.
Càng trưởng thành thì càng muốn quyết liệt hơn. Chỉ muốn thời gian bình thản quay về. Để hít thở.
Nhưng chẳng có được.
Chỉ biết là:
Có nhớ thì cũng không nói, buồn thì mặc kệ, cười nhiều thì thành cười thật.
Thay đổi một chút cũng tốt, bôi chút son lên môi rồi nhảy lên giưởng ngủ :))
Hát tiếng Anh hay say
Tâm hồn đôi lúc già trẻ ngổn ngang.
Tháng Một của năm mới rồi, dù buồn nhưng khi nhìn vào trong gương cũng đã thấy thanh thản và thoải mái lắm.
Mình chỉ muốn viết:
"C à, Chi khôn lắm. Chi quên hết lỗi của Chi rồi, Chi quên luôn cả những lần C đèo Chi sau xe khi mà hai đứa cảm thấy quá mệt mỏi và cần nhau để bỏ trốn. Chi không nhớ C nữa, nhưng vẫn luôn biết ơn C nhiều. Bởi khi đau khổ lẫn vui vẻ tụi mình vẫn có nhau, ít nhất là vậy. C cứ đi tìm bạn, Chi cần tri kỷ hơn. Cảm ơn C nhiều."
